KÝ ỨC NGƯỜI SÁNG LẬP

“ Ký ức của tôi về tuổi thơ là những ngày chủ nhật. Nó thật đặc biệt vì tôi vừa thích – Vừa sợ. Thích vì ngày chủ nhật nào Mẹ cũng cải thiện không tráng bánh cuốn thì gói bánh giò. Sợ vì theo thông lệ cả nhà sẽ tăng gia ở vườn chè trước sân. Với 1 cậu nhóc cỡ 7 – 8 tuổi phải nghiêm túc lẩn mẩn hái từng búp chè xanh non thì quả là một cực hình. Số hôm nhọ chạm phải Bọ Lẹt chè xanh lét buốt hơn cả tiêm kháng sinh cũng được coi là số hên khi có lệnh truyền: Thôi, đau cho nghỉ.

Ngày chủ nhật của tuổi thơ đến giờ hằn nguyên trong tôi những giọt mồ hôi của Bố khi sao chè bên bếp lửa. Cái chảo gang thật to, những ngón tay đen cáu nhựa vì vò chè. tiếng nổ tí tách và hoa lửa, mùi hoang hoải của khói như xoắn với hương chè thơm ngát lãng đãng phủ lên ngôi nhà nhỏ miền trung du. Lãng đãng bên củ khoai, củ sắn, lãng đãng bên hoa chè trắng, lá chè xanh… tất cả quyện lại tạo nên: Cảm xúc Tân Cương! ”